TỪ TRUYỀN HÌNH ĐẾN CHỮA LÀNH: HÀNH TRÌNH CHUYỂN HÓA CỦA DIỆU TÂM

 

Khoảng chín năm về trước, người phụ nữ này ở vai trò nhà sản xuất chương trình truyền hình, thường xuất hiện cùng ê-kip của mình tất bật với những cảnh quay talkshow ở bối cảnh ngoài trời nào đó, cứ rộn ràng với nhiều người xung quanh, để chỉnh chu từng cảnh quay của chương trình “Tự hào miền Trung” VTV8 và 9 năm sau người phụ nữ này lại trầm lặng một mình, chủ yếu là những cuộc gặp gỡ nhẹ nhàng ở bối cảnh trị liệu khi đã trở thành chuyên gia thôi miên tiềm thức và tác giả viết sách chữa lành, tâm linh. Nhưng với Trần Thị Thúy Hà, đó không phải là bước ngoặt sang hẳn một ngã rẽ mới mà thực ra là hành trình đi tới trên nền tảng của những bước đệm trước đó.

Trong cuộc trò chuyện với chúng tôi, Thúy Hà không nói nhiều về những thành tựu đạt được, mà chỉ nhẹ nhàng kể về hành trình tự chữa lành, tự chuyển hóa với các phương tiện truyền hình, chữa lành, viết sách.

 

PV: Chị từng là nhà sản xuất chương trình truyền hình. Điều gì khiến chị rời khỏi môi trường đó để đến với chữa lành?

Thúy Hà:

Thực ra tôi không rời bỏ, mà chuyển hướng. Truyền hình dạy tôi lắng nghe câu chuyện của người khác phần lớn là chuyện đời, chuyện nghề bên ngoài. Chữa lành giúp tôi lắng nghe câu chuyện bên trong nội tâm của họ. Khi tôi hiểu điều đó, ranh giới giữa hai lĩnh vực không còn quá xa. Khi làm truyền hình tôi có hướng ngoại nhiều hơn và bây giờ làm tâm lý trị liệu tôi hướng nội nhiều hơn. Cả hai đều cần thiết cho việc hoàn thiện bản thân, nâng cấp lên phiên bản mới.

Tôi đã làm công việc của một nhà chữa lành (healer) với liệu pháp thôi miên tiềm thức từ năm 2020 đến nay và phát triển thành phương pháp riêng có tên gọi Năng Lượng Tâm (Love Energy Hypnosis). Chữa lành là công việc giúp người khác cải thiện sức khỏe tinh thần, trị liệu những tổn thương tâm lý, thay đổi nhận thức cho các vấn đề của mình. Dù có lúc sử dụng phương pháp thôi miên hay có lúc đơn giản chỉ là viết bài lan tỏa những năng lượng tích cực, trò chuyện giúp người khác thay đổi cảm xúc tiêu cực sang tích cực thì mỗi cuộc gặp gỡ, trò chuyện đều giúp tôi trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn khi học hỏi bài học kinh nghiệm của người khác. Sau khi thực hiện gần 500 ca trị liệu, tôi nhận ra mình vẫn đang làm công việc kể chuyện, chỉ khác là câu chuyện trong công việc chữa lành được kể bằng tiềm thức, bằng ký ức và tiếng nói nội tâm của mỗi người.

 

Thúy Hà cùng ê-kip sáng tạo nội dung chương trình ở những bối cảnh thực tế (tư liệu hậu trường “Tự hào miền Trung” VTV8 năm 2017)

 

PV: Vậy truyền hình có còn ảnh hưởng gì đến công việc hiện tại của chị?

Thúy Hà:

Ảnh hưởng khá. Truyền hình cho tôi khả năng quan sát, phỏng vấn, khai thác thông tin và sáng tạo tác phẩm. Những kỹ năng này đều được ứng dụng với những thân chủ cần chữa lành. Mỗi cuộc trò chuyện khi làm truyền hình là những câu hỏi về thế giới xung quanh. Với công việc chữa lành cũng vậy, mỗi người đến với tôi là một cuộc trò chuyện nhưng chủ yếu ở bên trong đời sống nội tâm, với những nỗi khổ, niềm đau, những tâm tư thầm kín của họ. Tôi ứng dụng tất cả những kỹ năng sáng tạo nội dung với  công việc thôi miên. Và ngay cả những kỹ năng ghi âm, ghi hình, tôi cũng ứng dụng để làm tư liệu nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học tâm thức, viết sách. Điều giống nhau nhiều nhất, đó là nghệ thuật đặt câu hỏi để sáng tạo kịch bản, dẫn dắt câu chuyện. Với những người tìm đến tôi chữa lành, không có người nào kịch bản giống người nào. Truyền hình cho tôi sự tự tin khi tiếp xúc với công chúng bên ngoài, chữa lành cho tôi sự tự tin khi tiếp xúc với thế giới bên trong nội tâm con người. Và điều thú vị hơn nữa là khi làm truyền hình, thỉnh thoảng tôi có tự mình đọc lời bình ở chương trình địa phương cần chất giọng miền Trung. Ở thôi miên tiềm thức, tôi phát huy giọng dẫn nhẹ nhàng, mềm mại và truyền cảm hơn.

 

 

Vai trò của một chuyên gia thôi miên tiềm thức đã giúp Thúy Hà phát huy khả năng phỏng vấn, sáng tạo kịch bản và phát huy giọng nói của mình.

 

PV: Khi chị có kế hoạch xuất bản cuốn sách đầu tiên, nhiều người nói chị quay lại với việc sáng tạo nội dung. Chị nghĩ sao?

Thúy Hà:

Tôi nghĩ đúng hơn là quay vào bên trong nội tâm chứ không phải là quay lại với sáng tạo nội dung. Tôi vẫn là người làm nội dung ở những lời trò chuyện, tâm tình, chỉ thay đổi bối cảnh, trạng thái, cách thức thể hiện. Khi đã đủ kinh nghiệm chữa lành, tôi thấy cần lan tỏa giá trị nhiều hơn nên chuyển đến bạn đọc những kinh nghiệm chữa lành thông qua những trang sách. Cuốn sách đầu tay giống một lời tự sự về hành trình hiểu mình, hiểu người, hiểu cách đón nhận năng lượng yêu thương từ vũ trụ và từ những người xung quanh, nhất là bản thân biết mở lòng với những đối tượng trầm cảm, lo âu, có nhiều tổn thương tâm lý khác trong đời sống.

PV: Có điều gì thú vị ở những tác phẩm đầu tiên của chị” chương trình truyền hình đầu tiên, liệu pháp đầu tiên và cuốn sách đầu tiên?

Thúy Hà:

Chúng đều là những “đứa con tinh thần” và tôi làm việc với sự tâm huyết, có sự chân thành với đối tượng giao tiếp nên có mang năng lượng chữa lành ngay cả ở thời điểm tôi chưa ý thức rõ về khái niệm này.

Chương trình truyền hình đầu tiên dạy tôi cách làm nghề một cách tâm huyết và trách nhiệm, biết lan tỏa những giá trị thật mà nhân vật mang đến cho cuộc đời này.
 Ca chữa lành đầu tiên dạy tôi thấy sức mạnh của sự lắng nghe, thấu hiểu và năng lượng yêu thương, cách thức để giải phóng cảm xúc tiêu cực, hỗ trợ cải thiện các vấn đề về tinh thần.

 Quyển sách đầu tiên dạy tôi cách đúc rút lại kinh nghiệm tự chữa lành và giúp người khác chữa lành vấn đề của họ. Đây là bước đi mới để chuyển từ chữa lành cá nhân sang chữa lành tập thể, trao những bài học kinh nghiệm, những thông điệp thức tỉnh đến với những người cùng tần số khi đón nhận những trang sách đó.

Mỗi tác phẩm đầu tiên là những trải nghiệm với những bài học cần thiết cho sự trưởng thành của tâm hồn. Đây không phải là thay đổi nghề nghiệp hay chuyển sang một lối đi riêng mà là một sự phát triển mạnh mẽ hơn về mặt nhận thức, lan tỏa những năng lượng yêu thương, tích cực đến với cộng đồng.

 

PV: Từ truyền hình đến thôi miên rồi chuyển sang viết sách, nếu như có người thắc mắc là bạn thêm vào nhiều việc thế thì bạn nghĩ sao?

Thúy Hà:

Tôi không nghĩ là thêm vào tri thức nào mà đó là nhớ lại những kinh nghiệm, trải nghiệm của mình và nâng lên thành những bài học, thông điệp, câu chuyện thú vị để chia sẻ với cộng đồng. Tôi cũng không nghĩ là rẽ ngang hướng khác mà là sự lựa chọn trở về với con người của mình, chân thật hơn, có độ chín chắn, trưởng thành hơn. Từ chỗ là người tổ chức sáng tạo nội dung ở truyền hình thì tôi trở thành người đồng hành, người dẫn đường giúp đỡ người khác cùng chữa lành và thức tỉnh mục đích sống. Tôi không phải ôm đồm nhiều việc khác nhau hay có nhiều mối quan hệ ở nhiều lĩnh vực, mà đơn giản chỉ là có những người đã xong vai trò của họ, xong những trải nghiệm, bài học với tôi thì tôi tiễn họ xuống “trạm” của họ và lại đón người phù hợp bước lên “chuyến tàu” cùng đồng hành, cùng đi tới. Điều quan trọng là làm sao giúp nhau đi đúng hướng và cả đôi bên đều tiến bộ.

 

PV: Nếu tôi không dùng từ “chuyển hướng” mà dùng từ “chuyển hóa”, chị nghĩ sao?

Thúy Hà:

Tôi đồng ý. “Chuyển hóa” nói về hiệu quả của việc chữa lành từ cảm xúc tiêu cực sang cảm xúc tích cực, từ nhận thức cổ hủ, lạc hậu sang nhận thức mới mẻ, tiến bộ hơn. “Chuyển hóa” cũng hàm chứa sự trưởng thành. Nó cho phép một người vừa tiếp nối vừa nâng cấp những gì đã có. Trong tôi, truyền hình chưa bao giờ mất đi. Nó chỉ chuyển hóa thành kỹ năng quan sát, lắng nghe, cảm nhận tiếng nói của nội tâm trong công việc chữa lành và sự sáng tạo trong mỗi ca thôi miên tiềm thức hay mỗi trang sách.

Truyền hình là giai đoạn tôi học cách giao tiếp với thế giới bên ngoài nhiều hơn. Chữa lành là giai đoạn tôi học cách giao tiếp với chính mình nhiều hơn.
Viết sách và diễn thuyết là giai đoạn tôi chia sẻ lại điều mình đã tìm thấy ở thế giới bên ngoài lẫn thế giới bên trong.

Mọi thứ đều là dòng chảy không hướng trái, không hướng phải, có sự hài hòa khi vừa hướng vào nội tâm bên trong vừa hướng ra bên ngoài.

Và sau đó là trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

 

PV: Sau tất cả, điều gì khiến chị cảm thấy tự hào nhất?

Thúy Hà:

Có lẽ là khi nhìn lại và thấy mình đã không bao giờ bỏ lỡ tiếng gọi bên trong, những điều thôi thúc từ trực giác khiến mình cảm thấy cuộc sống ý nghĩa hơn, đáng sống hơn và nhất là thấy được giá trị bên trong của mình nhiều hơn. Tôi cũng ngỡ ngàng khi khám phá một số khả năng tiềm ẩn của mình. Tôi đã đi qua nhiều vai trò cũng có nhiều lúc bối rối, mắc lỗi, cũng có lúc đối diện với những khuôn mẫu hành vi của xã hội, với những định kiến lạc hậu. Nhưng điều tôi tự hào nhất là làm việc bằng chính tâm đức của mình. Cho nên, khi viết sách ai đó bảo tôi cứ trở lại với tên thật Thúy Hà và quên cái tên Diệu Tâm khi làm công việc chữa lành đi nhưng tôi không muốn như thế. Nếu cái tên Thúy Hà do cha mẹ sinh thành đặt cho với niềm kỳ vọng về một dòng sông xanh thiện lành thì Diệu Tâm là cái tên đến từ trực giác khi làm công việc chữa lành, gắn liền với nhiệm vụ linh hồn tôi chọn, giúp người khác khám phá những điều kỳ diệu trong nội tâm con người. Mỗi giai đoạn đều giúp tôi hiểu sâu hơn về con người và về chính mình.

 

PV: Cuối cùng, chị định nghĩa thế nào về việc “quay vào đời sống nội tâm”?

Thúy Hà:

Đó là khi ống kính hướng vào nội tâm, khi con người đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào thế giới bên trong của mình. Ở đó, ai cũng có những tính cách tích cực à tiêu cực, ai cũng có những nỗi đau, những nỗi sợ và cũng có những niềm vui, hạnh phúc, ý chí vươn lên. Tức là khi một mình tĩnh lặng để hiểu điều gì diễn ra với tâm hồn mình thì con người học cách chấp nhận cả tốt và xấu, ưu điểm và khuyết điểm, cả ánh sáng và bóng tối. Có hiểu mình thì mới chiến thắng chính bản thân mình được. Chiến thắng bản thân là chiến thắng vẻ vang nhất. Và quay vào bên trong không phải để trốn tránh thế giới, mà để bước ra thế giới một cách vững vàng hơn.

PV: Nếu phải mô tả công viện hiện tại của mình bằng một câu, chị sẽ nói gì?

Thúy Hà: “Tôi đang giúp người khác khám phá nội tâm, chữa lành tâm hồn.”

 

Lời kết

Hành trình của Thúy Hà là minh chứng rằng, sự nghiệp đôi khi không tiến theo đường thẳng. Nó uốn lượn, co giãn, mở rộng và đôi khi có sự linh hoạt, phối hợp nhiều cách thức, phương tiện. Nhưng nếu mỗi bước đi đều được dẫn dắt bởi sự tỉnh thức thì mọi phương tiện đều có giá trị riêng trong hành trình tự chữa lành và thức tỉnh tình yêu thương, thức tỉnh mục đích sống của mình. Đó là nhân hiệu của một nhà sản xuất truyền hình, một chuyên gia thôi miên tiềm thức, một tác giả. Và cũng là một người học cách lắng nghe bằng nhiều cách thức phương tiện khác nhau.