Sống tỉnh thức và ý nghĩa hơn khi “Quay vào bên trong”

Có nhiều ngày, tôi sống lặng lẽ với công việc tâm lý trị liệu và viết sách, hầu như không tham gia vào cuộc sống ồn ào, náo nhiệt bên ngoài trừ lúc sinh hoạt với gia đình hoặc hòa mình vào một số lớp học phát triển bản thân. Tôi không muốn có những những áp lực và xáo trộn không cần thiết với tâm hồn mình. Tôi cũng muốn dành thời gian tự chữa lành cho bản thân nhiều hơn. Khi tạm dừng lại những ca chữa lành cá nhân, đọc lại những câu chuyện có thật của những con người từng tìm đến trị liệu trong các giai đoạn khủng hoảng tinh thần, tổn thương cảm xúc và mất phương hướng trong cuộc sống tôi mới nhận ra đâu đó trong tâm hồn mình còn nhiều vấn đề cần chỉnh sửa. Tôi hiểu chữa lành không chỉ là cải thiện những cảm xúc tiêu cực, thay đổi góc nhìn lạc quan hơn cho các vấn đề tồi tệ, nhận diện những vòng lặp tổn thương, hiểu rõ hơn về cảm xúc của mình mà còn điều chỉnh những tư duy, nhận thức không còn phù hợp, thanh lọc những mối quan hệ không cần thiết nhưng có thể ảnh hưởng không tốt đến đời sống tinh thần của mình. 

Tôi xuất bản tác phẩm đầu tay Quay vào bên trong – Khám phá thế giới nội tâm của bạn của tác giả Thúy Hà (bút danh Diệu Tâm) ban đầu ngỡ là bước ngoặt mới sau hơn 10 năm dấn thân vào con đường truyền hình, truyền thông. Nhưng khi viết đi viết lại 5-7 lần thì tối mới thấy rõ ràng hơn, đó là quá trình trở về với chính mình một cách nhẹ nhàng và sâu sắc.

Cho dù tôi đang là một chuyên gia thôi miên quy hồi tiền kiếp với hơn 2.000 giờ thực hành trị liệu và gần 500 ca chữa lành tinh thần nhưng tôi lại không muốn đi theo lối viết học thuật, tôi cũng không thích kiểu chia sẻ như bài giảng và cũng không phù hợp để đứng lớp đào tạo trước số đông. Và tôi thích một mình đối diện với chính mình để những ý tưởng cứ nảy mầm thành những câu thơ, bài văn cùng nội dung và sau đó là cô đọng lại với các thông điệp tỉnh thức và chữa lành. Tôi thấy thú vị vì tự sáng tạo ba thể loại trong một cuốn sách, giống như 3 cách thức lắng nghe trực giác của mình theo hình thức nào chuyển tải cảm xúc của mình hiệu quả hơn mà vẫn có thể trở thành món ăn tinh thần cho bạn đọc. Thực ra, thì tôi đang học cách phối hợp cả 3 món ăn, 3 cách thức trong mỗi chủ đề. Tôi xem đó là quá trình tự quan sát, đối diện và chuyển hóa nội tâm, bắt đầu từ những thay đổi rất nhỏ trong đời sống hằng ngày. Tôi ngạc nhiên với bản thân khi đọc lại những gì mình viết và bỏ đi khá nhiều, không phải là chuyện văn chương câu chữ mà giống như là có sự xấu hổvới những nhận thức cũ. Tôi quyết định bổ sung thêm những câu triết lý và chính sửa lại cuốn sách để hướng đến tư duy tiến bộ hơn, tích cực hơn khi hiểu ra:

Viết không chỉ để đọc

Viết là để chữa lành

Khi thật với cảm xúc

Tâm hồn cũng thanh xuân

Ở tác phẩm, Quay vào bên trong tôi cũng có dành nhiều sự quan tâm đến hành trình trưởng thành nội tâm của người phụ nữ khi biết yêu thương bản thân bằng sự hiểu biết và tự do, họ không chỉ chữa lành cho chính mình mà còn lan tỏa nguồn năng lượng tích cực đến gia đình và cộng đồng. Với tôi, đây chỉ là sự khởi đầu cho quá trình tìm kiếm một đời sống sâu sắc, tỉnh thức và ý nghĩa hơn.

Tôi ấn tượng với những lời dạy từ trí tuệ cao hơn nhắc đi nhắc lại nhiều lần “thức tỉnh tâm linh là thức tỉnh yêu thương”, “cứ yêu thương rồi đường sẽ tới”, “là nhà lãnh đạo tỉnh thức nếu không hướng đến lợi ích dân sinh thì chỉ là sự lạc đường”… Thức tỉnh với tôi không phải là điều gì đó xa vời hay mang màu sắc huyền bí, mà bắt đầu từ những thay đổi rất nhỏ trong đời sống hằng ngày: một hành động yêu thương bản thân, một thái độ tử tế với chính mình, hay một khoảnh khắc dám nhìn thẳng vào những tiêu cực là “bóng tối” bên trong tâm hồn để yêu thương và chuyển hóa.

Không phải là nhà chữa lành là lúc nào cũng giữ được năng lượng bình an, tôi cũng có nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi, lạc lối; có lúc trốn chạy cảm xúc vì những rào cản trong nhận thức do chính mình tạo ra. Khi viết Quay vào bên trong tôi có nhân duyên với một số bạn đồng hành để đối diện với chính mình, để soi mình nhiều hơn qua những suy nghĩ, lời nói, hành động của họ. Tôi nhận ra sự đồng điệu và cả những khát khao thầm kín, những ước mơ còn dang dở và cả những tổn thương chưa được gọi tên của chính mình, của họ và của nhiều thân chủ đã ghé qua hành trình của tôi. Một hành trình chậm rãi nhưng cần thiết, để mỗi người học cách sống sâu sắc hơn với đời sống nội tâm của chính mình.

Giữa một thời đại mà con người ngày càng quen đánh giá nhau qua danh xưng, lượt theo dõi, thành tích và hình ảnh được đánh bóng, tôi tự nhận là một “người quét rác tâm trí” để giữ bản thân trong sự khiêm hạ và kiểm soát bản ngã khi công việc vẫn hướng đến số đông. Tôi thích những cách nói bình dị và hàm chứa chiều sâu tư tưởng, triết lý nhiều hơn. Quay vào bên trong món ăn khai vị cần thiết cho tâm hồn, nhẹ nhàng, sâu lắng, đủ để người đọc chậm lại và tự hỏi: mình đang sống như thế nào và điều gì thực sự có ý nghĩa với cuộc đời này. Ở quyển sách đầu tay, sự cô đơn, cơn bão lòng, những mối quan hệ rạn vỡ, những khát khao chưa được thấu hiểu…và nhiều vấn đề tâm lý khác không giúp tôi trở thành ai đó nổi bật hơn như có lúc tôi từng nghĩ mà thực ra giúp tôi hiểu mình hơn, sống thật hơn.

Tôi dùng hình ảnh “Người quét rác tâm trí” với ý nghĩa ẩn dụ cho quá trình sửa sai liên tục để hoàn thiện bản thân hơn. Với tôi, “rác” không phải là điều xấu xa, không hẳn là những gì cần loại bỏ đi cho dù đó là những suy nghĩ tiêu cực, những nỗi sợ, những định kiến, những tổn thương tích tụ, những nhận thức chưa phù hợp trong tâm trí con người. Nếu không được nhận diện và dọn dẹp, chúng sẽ che mờ ánh sáng là những tính cách tích cực tốt đẹp vốn có. Công việc của người quét rác không phải là tô vẽ hay che giấu, mà là nhìn thẳng, gom lại, làm sạch để không gian bên trong trở nên nhẹ nhõm hơn. Khi viết sách, tô không tự đặt mình ở vị thế của một bậc thầy chữa lành và khai sáng mà là người đồng hành và chia sẻ trong quá trình giúp mỗi người tự chữa lành chính mình. Cũng có lúc, tôi được truyền cảm hứng từ những nhà chữa lành khác và định vị  “Thương hiệu tình thương” – một cách nhìn mang phong cách riêng và muốn chạm đến nội tâm của những người hữu duyên.

Quay vào bên trong vì thế không chỉ là một cuốn sách, mà là sự phản chiếu của một hành trình sống. Hành trình đó đi từ bên ngoài vào bên trong, từ nghề nghiệp ồn ào bên ngoài của truyền hình, truyền thông sang đời sống hướng nội, chữa lành về tinh thần, từ việc kể câu chuyện của người khác đến việc dám kể câu chuyện của chính mình. Và trên hành trình ấy, tôi sống vui hơn với thương hiệu của chính mình.

Đến một lúc nào đó

Không hàng hiệu shopping

Chỉ khoác mỗi thương hiệu

“Tình thương” ở bên mình…

Diệu Tâm

 

Diệu Tâm