NỘI DUNG TRONG TÂM TRÍ LÀ “VỞ DIỄN” ĐỂ GIÁO DỤC ĐẠO ĐỨC

VÍ DỤ MỘT CA THÔI MIÊN MINH HỌA CHO GIẢ THUYẾT:

NỘI DUNG TRONG TÂM TRÍ LÀ “VỞ DIỄN” ĐỂ GIÁO DỤC ĐẠO ĐỨC VÀ PHÁT TRIỂN NHẬN THỨC

Một số nhà nghiên cứu, thực hành thôi miên cho rằng các hiện tượng liên quan đến "tiền kiếp", trải nghiệm cận tử hoặc trạng thái thôi miên sâu có thể phản ánh những khía cạnh của ý thức chưa được khoa học giải thích đầy đủ. Tuy nhiên, cho đến nay, chưa có bằng chứng khoa học được cộng đồng khoa học đồng thuận để khẳng định chắc chắn sự tồn tại của tiền kiếp hay hậu kiếp. Tôi từng là một người sáng tạo nội dung với công việc biên tập, nhà sản xuất chương trình truyền hình và sau dó bước sang con đường chữa lành thì tôi nhìn nhận theo góc nhìn riêng, phù hợp với thế mạnh của mình.

Sau quá trình thực hành gần 500 ca thôi miên cá nhân, có ghi chép, ghi âm, ghi hình nhiều ca thôi miên ấn tượng để nghiên cứu khoa học, viết sách thì tôi xem những trải nghiệm khi thôi miên trị liệu là đây là những dữ liệu đáng nghiên cứu, mở ra giả thuyết rằng những hình ảnh, ý nghĩ, lời nói, cảm giác đến trong tâm trí khi thôi miên có thể không hoàn toàn phụ thuộc vào não bộ vật lý.

Để củng cố thêm về niềm tin có những vị thầy tâm linh hay còn gọi là siêu ý thức (khái niệm riêng của tôi là “trí tuệ cao hơn”) sáng tạo ra những nội dung trong tâm trí, tôi thử phân tích một ca thôi miên diễn ra vào ngày 13.11.2021, là ca thôi miên thứ 48 trong quá trình thực hành thôi miên của tôi.

 

Sáng tạo “cảnh phim” giữa thân chủ và người đang tạo ra tổn thương để có bài học kinh nghiệm ở hiện tại

Một cô gái đang đau khổ vì yêu đơn phương một người đàn ông nhiều năm, là lãnh đạo nơi cô ấy từng làm việc và tự làm tổn thương bản thân nhiều năm với chuyện tình cảm đàn ông. Biên kịch vô hình sáng tạo cảnh giống như là ký ức về một thời đại xưa ở Nhật Bản, thân chủ là người vợ có cuộc sống cam chịu, người chồng là võ sĩ đạo, do hôn nhân không tình yêu nên người chồng không quan tâm, không tình cảm. Kết thúc, người vợ buồn đến một tháp chuông ở một ngôi chùa và buồn bã gieo mình xuống đất tự vẫn. Ở đây, có kỹ thuật của điện ảnh thì cắt cảnh ngay ở đoạn nguy hiểm để không tạo cảm giác tiêu cực, sợ hãi thêm, thân chủ chỉ kể đến đoạn ở tháp chuông và cảm giác như tự kết thúc kiếp sống. Bài học ở đây là biết yêu thương bản thân mình, không cố níu kéo, chịu đựng những mối quan hệ tình cảm hay hôn nhân không có tình yêu để dẫn đến trầm cảm nặng và nguy cơ cao về vấn đề tự vẫn.

Cũng cô gái đó trong câu chuyện tình cảm với một người đàn ông khác, có rung động nhưng vẫn có những nỗi sợ mơ hồ khó lý giải, có thể liên quan đến ký ức đau khổ về câu chuyện bố phụ bạc mẹ. Biên kịch vô hình sáng tạo cảnh cô gái ở châu Âu có gương mặt như thân chủ có một cuộc đời nghèo khó sống chung với một người đàn ông có gương mặt của người đàn ông thứ hai này. Họ sống như một nông dân nghèo khó, làm nghề vắt sữa bò, nhưng có hạnh phúc.

Khi tôi muốn khai thác thêm câu chuyện đó thì cũng không có gì hơn. Rõ ràng, các biên kịch cũng là đạo diễn mang tên vị thầy tâm linh chỉ đưa ra những cảnh cần thiết đủ để chuyển tải thông điệp nhân văn. Ở đây, thân chủ cần hiểu về việc trong tình cảm coi trọng sự rung động, đồng cảm với nhau và không quá phụ thuộc vào điều kiện sống bên ngoài. Bởi vì, thực tế thân chủ cũng có mong cầu quá mức về điều kiện vật chất và thụ động vào việc người khác chu cấp kinh tế, cái tôi lớn nên lựa chọn bạn trai có lệch lạc hướng.

 

Sáng tạo giả cảnh giúp thân chủ hóa trang thành nhân vật của thần thoại, cổ tích

Cô gái thoáng qua trong tâm trí thấy mình bỗng nhiên như được hóa trang thành một mụ phù thủy áo choàng đen, móng tay dài và có cây chổi, rất giống với tạo hình của nhiều bộ phim hoạt hình, phim truyện mang tính chất thần thoại. Và cũng có lúc, cũng cô gái đó bỗng nhiên được hóa trang trở thành một tiên nữ chơi đàn cho thần Zớt. Và có hình ảnh của một hoàng tử con thần Dzớt có gương mặt giống một người đàn ông thứ ba mà cô gái có để ý kiểu mong cầu vọng tưởng về địa vị,quyền lực của họ. Tất cả là những nhân vật của thần thoại, do con người sáng tạo nên và không có thật.

Khi hóa trang thân chủ và người khác vào những vai diễn khác nhau chỉ có trong sách truyện, phim ảnh thì các vị thầy tâm linh cũng muốn giúp thân chủ hiểu về những ý nghĩa ẩn dụ phía sau những hình tướng đó. Thông qua những cảnh vi diệu như cảnh phim, với tạo hình phù thủy hay cô tiên khi thân chủ được hóa trang   chủ yếu là các vị thầy tâm linh muốn giúp thân chủ vui vẻ hơn, giống như bạn đang buồn khổ thì xem phim giải trí cho khuây khỏa. Nhưng ở đây, việc xoa dịu nỗi buồn ở cấp độ sâu hơn khi chính thân chủ khi được hóa trang vào các vai diễn và có cảm giác như đang đối thoại, giao tiếp với họ thật nên ít nhiều có chuyển hóa cảm xúc tiêu cực với những người đàn ông.

 

Sáng tạo cảnh tiền kiếp là cảnh quá khứ không có thật

Có những cảnh cứ ngỡ là cảnh quá khứ khi bối cảnh ở một thời đại nào đó. Nhưng tôi nhận thấy có biên kịch rõ ràng với việc chỉ mượn một tên hiệu của một vị vua cùng hoàng hậu và xây dựng lên một vở diễn hoàn toàn không có trong lịch sử. Thậm chí, triều đại nào, tên vua, tên hoàng hậu là gì cũng không có thông tin để tránh cho thân chủ không bị dính mắc, hiểu nhầm. Vì đó là giả sử không phải chính sử, là cảnh dàn dựng, không phải ký ức lịch sử. Điều này cũng giống như nhiều nhà làm phim đã mượn tên hiệu, chi tiết nào đó của nhân vật lịch sử rồi sáng tạo lên cả một vở diễn hay phim truyền hình dài tập vậy. Ở đây, cho dù thân chủ và nhà thực hành có tò mò muốn biết nhiều hơn thì cảnh cũng thoáng qua rất nhanh, chỉ có vài cảnh cảnh cần thiết để chuyển tải bài học về đạo đức, nhận thức. Ví dụ, cảnh hoàng hậu sử dụng một cái nhẫn được xem là nổi tiếng từng có trong bảo tàng như kẻ gian ăn cắp và rồi đến tay hoàng hậu, cái nhẫn mang theo lời nguyền nào đó nên có cảnh sau đó bạo loạn, không rõ chuyện gì chỉ biết là hoàng hậu bị đưa lên máy chém. Các nhà làm phim trong tâm trí lại cắt cảnh ngay ở đó để không tạo cảm xúc tiêu cực thêm. Còn lại là sự gợi mở, thách thức thân chủ và người thực hành thôi miên tự tìm thông điệp bài học trong đó. Điều này tương tự như các nhà làm phim thực tế đưa ra những cảnh ấn tượng như là trailer và hiểu điều gì từ những hình ảnh đó là việc của thân chủ tự nhìn nhận lại thói quen, tính cách, hành vi trong đời sống có điều gì tương tự không và khi thấy trước nhân quả của một cuộc đời quý tộc như vậy thì thân chủ có còn, thiếu thực tế để không chịu lao động làm việc nhiều năm mà cứ dính mắc vào thần thông mong cầu, vọng tưởng xa xôi hay không.

 

Sáng tạo cảnh hậu kiếp là cảnh tương lai không có thật để giáo dục đạo đức

Có những cảnh được xem là tiên tri dự báo tương lai mang tính cảnh báo thân chủ chứ không phải cảnh báo cộng đồng. Đây là việc giúp thân chủ điều chỉnh nhận thức lệch lạc. Thời điểm đó là đầu năm 2021, thân chủ có thông tin trong tâm trí về sóng thần ở một vùng đất nào đó ở thời điểm năm 2022 và hoàn toàn không xảy ra, không có thật trong thực tế. Đây là sự nhắc nhở về mặt đạo đức của các vị thầy trong vô hình về việc thân chủ đừng quá say mê chuyện tử vi, cảnh báo nguy cơ bói toán, mê tín và ý thức hơn về việc không đưa những thông tin làm hoang mang dư luận.

Có cảnh được xem là tiên tri dự báo tương lai mang tính chất động viên về hướng đi phù hợp với thân chủ. Trong tâm trí, thân chủ thấy vào năm 2022 có cảnh tôi mặc trang phục màu trắng, cùng dẫn thiền với những người Ấn Độ và thân chủ thổi sáo cho mọi người nghe. Thực ra, thời điểm đó, ngoài công việc thôi miên, có nhiều sự động viên về việc tôi nên phát huy giọng nói để dẫn thiền và chính tôi cũng muốn như vậy. Chính thân chủ lúc đó có niềm vui bắt đầu học thổi sáo. Tôi hiểu đây cũng là gợi ý của các vị thầy tâm linh cho thân chủ, linh hoạt trong việc lựa chọn cách thức giúp bản thân tự chữa lành là các hoạt động tinh thần cá nhân lành mạnh như vậy và cũng có thể tìm đến những môi trường rèn luyện phù hợp với mình.

Diệu Tâm

EXAMPLE OF A HYPNOSIS CASE ILLUSTRATING THE HYPOTHESIS:

THE CONTENT OF THE MIND IS A “PLAY” DESIGNED FOR MORAL EDUCATION AND THE DEVELOPMENT OF AWARENESS

Some researchers and hypnosis practitioners believe that phenomena related to “past lives,” near-death experiences, or deep hypnotic states may reflect aspects of consciousness that science has not yet fully explained. However, to date, there is no scientific evidence accepted by the broader scientific community that conclusively confirms the existence of past lives or future lives.

Before entering the field of healing, I worked as a content creator, editor, and television producer. Therefore, I naturally approach these experiences from a perspective that aligns with my own professional strengths and background.

After conducting nearly 500 individual hypnosis sessions, documenting many of them through notes, audio recordings, and video recordings for research and book-writing purposes, I have come to regard hypnotic experiences as valuable data worthy of investigation. These experiences suggest the possibility that the images, thoughts, words, and sensations arising during hypnosis may not be entirely dependent on the physical brain.

To further explore my belief that spiritual teachers—or what some might call higher consciousness (a concept I personally refer to as “Higher Intelligence”)—may be involved in creating the content experienced in the mind, I would like to analyze a hypnosis session conducted on November 13, 2021. This was the 48th hypnosis session in my practical journey as a hypnosis practitioner.

CREATING “MOVIE SCENES” BETWEEN THE CLIENT AND THOSE WHO CAUSED EMOTIONAL PAIN IN ORDER TO PROVIDE LESSONS FOR THE PRESENT

A young woman suffered for many years from unrequited love for a man who had been a leader in her former workplace. She repeatedly harmed herself emotionally through unhealthy romantic attachments.

An invisible scriptwriter appeared to create a scene resembling ancient Japan. In this scenario, the client was portrayed as a submissive wife married to a samurai warrior. Because the marriage lacked love, the husband showed little care or affection toward her. The story ended with the wife, overwhelmed by sadness, climbing a bell tower at a temple and seemingly ending her life.

Like a skilled filmmaker, however, the scene was cut before reaching a disturbing conclusion. The client only described standing at the bell tower and feeling as though her life had ended. The lesson conveyed was clear: learn to love oneself and avoid clinging to loveless relationships or marriages that can lead to severe depression and self-destructive thoughts.

The same client later explored her feelings toward another man. Although there was mutual attraction, she experienced vague and difficult-to-explain fears, possibly connected to painful childhood memories involving her father's betrayal of her mother.

This time, the invisible scriptwriter created a scene in Europe. The client appeared as a poor woman who shared her life with a man whose face resembled the second man in her current life. Together they lived as humble dairy farmers. Their life was materially difficult but emotionally fulfilling.

When I attempted to explore the story further, there was nothing more. It seemed as though the spiritual directors only presented scenes necessary to convey a meaningful message. The lesson here was that emotional connection, mutual understanding, and genuine affection may matter more than external circumstances. In reality, the client tended to place excessive importance on material security and financial support from others, which had influenced her relationship choices.

CREATING FICTIONAL SCENES IN WHICH THE CLIENT BECOMES A CHARACTER FROM MYTHS AND FAIRY TALES

At one point, the client suddenly perceived herself as a witch dressed in black robes, with long fingernails and a broomstick—an image strongly resembling characters from fantasy films and animated stories.

At another moment, she found herself transformed into a fairy playing music for Zeus. She also saw a prince, said to be the son of Zeus, whose face resembled that of a third man she admired because of his status and power.

These characters belonged entirely to mythology and human imagination.

By placing clients and other people into fictional roles found only in stories and films, the spiritual teachers may be helping them understand the symbolic meanings hidden behind these images. Such extraordinary scenes often seem designed to uplift the client emotionally, much like watching an entertaining film when feeling sad.

The difference is that hypnosis allows the client to become part of the story. By experiencing these roles directly and feeling as though they are interacting with the characters, clients may gradually transform painful emotions associated with real-life relationships.

CREATING “PAST-LIFE” SCENES THAT ARE NOT ACTUAL HISTORICAL EVENTS

Some scenes appear to take place in distant historical eras and may initially seem like genuine memories of the past.

However, I noticed evidence of deliberate storytelling. The scriptwriters appeared to borrow the title of a king or queen while creating an entirely fictional narrative that had no basis in actual history. Often, no dynasty, names, or historical details were provided, perhaps to prevent clients from becoming attached to the idea that these experiences were literal historical memories.

These scenes function more like historical fiction than history itself. They resemble films or television dramas inspired by historical figures while inventing entirely new storylines.

For example, one scene involved a queen obtaining a famous ring that had supposedly been stolen from a museum. The ring seemed to carry a curse. Later, unrest broke out, and the queen was eventually brought to an execution platform. Once again, the scene ended abruptly before any disturbing details were shown.

The purpose appeared not to be historical accuracy but moral reflection. The client was encouraged to discover the lesson hidden within the story. The scene raised questions about attachment, unrealistic desires, and the consequences of seeking status, power, or extraordinary abilities while neglecting practical effort and personal responsibility.

CREATING “FUTURE-LIFE” SCENES THAT ARE NOT REAL FUTURE EVENTS BUT MORAL TEACHING TOOLS

Some scenes seemed prophetic, but their purpose appeared to be guiding the client rather than predicting actual world events.

In early 2021, one client received mental imagery involving a tsunami supposedly occurring somewhere in 2022. No such event took place. In my view, this experience served as a moral reminder from unseen teachers, encouraging the client not to become overly fascinated with fortune-telling, predictions, superstition, or fear-based messages that might create public anxiety.

Other future-oriented scenes appeared encouraging rather than cautionary.

In one example, the client saw me in white clothing during 2022, leading meditation sessions alongside Indian practitioners, while the client played the flute for participants. At that time, I had already been receiving encouragement to develop meditation guidance through the use of my voice, and the client had recently begun learning the flute.

I interpreted this experience as a symbolic suggestion from spiritual teachers, encouraging the client to explore healthy forms of self-healing through meaningful personal activities and to seek environments that support personal growth and inner development.

Diệu Tâm
(Trần Thị Thúy Hà)